Sự thật phía sau kỷ nguyên 300.000 du học sinh nước ngoài tại Hàn Quốc
Khi các trường đại học mải mê thu hút sinh viên quốc tế mà bỏ quên chất lượng giáo dục

Năm ngoái, số lượng du học sinh nước ngoài tại Hàn Quốc đạt 308.838 người. So với con số 153.361 người vào năm 2020, lượng sinh viên quốc tế đã tăng hơn gấp đôi chỉ trong vài năm.
Tuy nhiên, phía sau thành tích tưởng chừng rực rỡ ấy lại là nỗi trăn trở ngày càng lớn của nhiều giảng viên. Khi ngày càng có nhiều sinh viên không hiểu tiếng Hàn nhưng vẫn ngồi trong lớp học, không ít nhà giáo cảm thấy bản thân đang trở thành một phần của một “vở kịch giả tạo” trong giáo dục.
Du học sinh bị xem như nguồn thu, không phải người học
Theo các chuyên gia, nghịch lý này xuất phát từ cách Bộ Giáo dục Hàn Quốc và nhiều trường đại học nhìn nhận du học sinh nước ngoài chủ yếu như một nguồn tài chính.
Hiện nay, Bộ Giáo dục hầu như không đặt ra yêu cầu bắt buộc về năng lực tiếng Hàn. Dù có khuyến nghị đạt chứng chỉ TOPIK cấp 3 hoặc 4, đây chỉ là gợi ý, không phải điều kiện bắt buộc nên không có tính ràng buộc.
Trong khi đó, TOPIK cấp 3 hoặc 4 chỉ đủ để giao tiếp trong sinh hoạt thường ngày. Đây vẫn là mức khá thấp nếu xét đến khả năng học tập chuyên ngành ở bậc đại học. Thế nhưng ngay cả tiêu chuẩn tối thiểu này cũng không được thực thi nghiêm túc.
Với các trường đại học, du học sinh được tuyển theo diện ngoài chỉ tiêu. Điều này đồng nghĩa với việc không bị giới hạn số lượng. Sinh viên càng đông thì nguồn thu càng tăng, nên càng nhiều càng tốt.
Vì vậy, nhiều trường sẵn sàng tuyển cả những sinh viên chưa từng học tiếng Hàn.
Nhờ nỗ lực thu hút ồ ạt của các trường, Bộ Giáo dục đã sớm đạt mục tiêu đến năm 2027 có 300.000 du học sinh, qua đó tham vọng đưa Hàn Quốc vào nhóm 10 quốc gia hàng đầu thế giới về du học.
Với những người chỉ nhìn vào con số thống kê, đây có thể là thành tích đáng tự hào. Nhưng với giảng viên trực tiếp đứng lớp, kết quả này không hề đáng mừng.
Lớp học nơi giảng viên bất lực
Một câu hỏi đơn giản được đặt ra: sinh viên không biết tiếng Hàn thì có thể theo kịp bài giảng hay không?
Thực tế cho thấy nhiều em vẫn đến lớp đều đặn để đủ điều kiện điểm danh, nhưng phần lớn thời gian chỉ ngủ gật, nhìn điện thoại hoặc thì thầm nói chuyện với bạn bên cạnh để giết thời gian.
Giảng viên phải liên tục nhắc nhở, đánh thức, yêu cầu tập trung. Tuy nhiên, họ hiểu rõ rằng dù cố gắng thế nào, nội dung bài giảng cũng khó có thể truyền đạt được.
Trong các kỳ thi giữa kỳ và cuối kỳ, có sinh viên chỉ chép lại câu hỏi một cách méo mó rồi nộp làm bài thi. Ngay cả khi đề thi đã được đơn giản hóa hoặc thông báo trước, kết quả vẫn không thay đổi.
Về nguyên tắc, những trường hợp này xứng đáng nhận điểm F. Nhưng việc dùng điểm số để khiển trách dường như vô nghĩa. Nhiều giảng viên cũng cảm thấy xót xa khi nghĩ đến việc các em phải sống xa quê hương.
Kết thúc học kỳ, không ít người thầy nhìn lại bản thân và nhận ra mình cũng đã miễn cưỡng hoàn thành một vai diễn trong “vở kịch giáo dục” ấy.
Du học sinh bị bỏ quên trong chính môi trường giáo dục
Độ tuổi đầu 20 là giai đoạn hình thành bản sắc và giá trị sống, cũng là thời điểm quan trọng để định hướng tương lai. Sinh viên đại học, dù là người Hàn hay người nước ngoài, đều cần được hỗ trợ để phát huy tiềm năng.
Thế nhưng nhiều du học sinh quốc tế, vì hạn chế tiếng Hàn, đã sống khép mình suốt những năm đại học và tốt nghiệp trong trạng thái lạc lõng.
Nguyên nhân là các trường chỉ tập trung vào tuyển sinh mà ít quan tâm phát triển chương trình đào tạo phù hợp cho nhóm sinh viên này. Bộ Giáo dục cũng gần như làm ngơ trước thực trạng đó.
Nghịch lý nằm ở chỗ, những cơ quan đáng lẽ phải bảo vệ giá trị giáo dục lại đang hành xử theo cách phi giáo dục.
Chạy theo bảng xếp hạng, đánh đổi chất lượng đào tạo
Cuộc đua thu hút du học sinh vẫn tiếp diễn quyết liệt.
Một biểu hiện dễ thấy là việc mở tràn lan các môn học bằng tiếng Anh. Mục đích chính không hẳn để nâng cao chất lượng giảng dạy, mà để cải thiện thứ hạng trên bảng xếp hạng QS và lọt vào top 500 đại học thế giới.
Con số 500 có ý nghĩa đặc biệt vì đây là tiêu chí thu hút sinh viên Trung Quốc. Tại Trung Quốc, tốt nghiệp từ trường thuộc top 500 QS sẽ có lợi thế khi xin việc.
Tuy nhiên, thực tế là phần lớn sinh viên Trung Quốc lẫn sinh viên Hàn Quốc đều không đủ năng lực theo học hoàn toàn bằng tiếng Anh.
Khi đó, việc mở lớp tiếng Anh chỉ còn mang tính hình thức. Giáo dục bị hy sinh để phục vụ mục tiêu tuyển sinh.
Đó cũng chính là bức tranh thật của “kỷ nguyên 300.000 du học sinh” tại Hàn Quốc.
Theo pressian.com
Bình luận 1
Tin tức
Việt Hàn siết môi giới trái phép, YesFuture hợp tác NIC xây dựng hệ thống hỗ trợ du học sinh và lao động minh bạch
Trung tâm Gia đình huyện Cheongyang đẩy mạnh phúc lợi toàn diện, hỗ trợ mọi mô hình gia đình từ đa văn hóa đến hộ khó khăn
Busan chính thức khai trương Trung tâm hỗ trợ du học sinh quốc tế, hướng tới kỷ nguyên 30.000 du học sinh
Hàn Quốc: Quận trưởng bị khai trừ đảng vì phát ngôn “nhập khẩu phụ nữ Việt Nam”
Từ năm 2026, visa E-9 Hàn Quốc tăng phỏng vấn và câu hỏi an toàn lao động
“Việc khó, lương thấp, lại nguy hiểm”: Nghịch lý tại ‘thủ phủ’ đóng tàu Hàn Quốc và lời giải cho giới trẻ
Hơn 31.9% người dân Hàn Quốc cho rằng người nhập cư là mối đe dọa đối với nền kinh tế Hàn Quốc
Thương tâm: Hai cha con tử vong nghi lúc ngủ trong xe du lịch tại núi Deogyusan
Lao động nước ngoài bị tai nạn lao động tại Hàn Quốc: Chế độ trợ cấp bảo hiểm chi trả một lần gần như tê liệt